Thơ về Trịnh Công Sơn
Cát bụi ...
( Cảm tác từ nhạc Trịnh Công Sơn ...)
Có sống qua một kiếp trần ai
Mới thấm được nỗi mệt nhoài cát bụi
Có sống hết kiếp nhân gian tàn lụi
Mới hiểu vì sao rừng núi cúi gục đầu
Có ngồi đò ngắm đáy sông sâu
Mới hiểu nỗi đau Trương Chi ngày ấy
Có nghe tiếng bốn dây sầu run rẩy
Mới thương thân Kiều một kiếp long đong
Có ngắm lê tuôn từ đá chảy ròng
Mới thương Vọng Phu chờ chồng tha thiết
Có ngắm giếng sâu giữa Loa thành bất diệt
Mới hiểu tình yêu lầm lỡ Mỵ Châu
Có nhìn luỹ tre , ngắm những hàng cau
Mới yêu quê hương thanh bình , yên ả
Có sống với mái tranh nghèo rơm rạ
Mới thương người dân lam lũ , khổ nghèo
Có viết một đời chuyện ấy - Tình yêu
Mới lắng đọng biết bao điều đáng nói
Có sống giữa bao trái ngang , lừa dối
Mới nếm cho mình mật đắng trong đời
Có theo thuyền rong ruổi xa khơi
Mới hiểu tình yêu muôn đời của biển
Có mải ngắm cánh chim trời bay liệng
Mới mơ tung hoành một kiếp vẫy vùng
Có ngắm lá vàng rơi giữa không trung
Mới thấy xót xa kiếp người ngắn ngủi
Một phút vu vơ biến thành cát bụi
Trăm năm qua rồi , sỏi đá lặng câm .
20.2.1997
Votrungh@
----------------------------------------
Nhịp điệu ....
( Sông cạn , đá mòn ... Làm sao ta gặp được nhau ? )
Tôi đi bằng một - hai - ba
Còn em bước giữa " tình là tình tang "
Cùng là con đường cái quan
Em bước chậm , tôi vội vàng rảo chân
Biết là đông chuyển sang xuân
Biết là con tạo xoay vần không thôi
Luỹ tre làng mấy hôm rồi
Con cò trắng chẳng sang chơi bên này ...
26.12.2001
Votrungh@
------------------------------------------------
KHÔNG TÊN 97 Nén nhang thơ Trái đất cả khi có anh và không có anh Tôi cũng học người đời tung hô anh Anh ra đi... Khúc thơ này xin hoá bụi tâm hương
( Viếng Trịnh Công Sơn )
Xin thắp giữa tim mình
Cho cháy hết những bụi trần
Khóc anh trong trăm nghìn ý nhạc.
Vẫn ầm vang tiếng bom, tiếng đạn
Thành phố của " Trăm năm cô đơn "
Ngổn ngang đầy xác chết
Và Blao hôm nay tuy không còn đại bác
Nhưng những con sóng ngầm như ý nhạc vẫn gầm gừ đêm đêm...
Nhưng thấy mình chẳng khác chi anh Hề chống gậy
Chỉ đến khi tự mình sống trong tình thơ anh để lại
Mới hay lòng đã trút những chiêm bao.
Cuộc trở về với thế hệ mai sau.
Cho hôm nay run rút bờ môi bao người tiếc nuối.
Vẫn biết trăm năm là cát bụi
Sao tôi nghe lòng chẳng vô thường...
Khóc anh
Khóc mình
Và khóc đời xiêu vẹo.
Trịnh Công Sơn ơi!
Một cõi đi về giữa cuộc đời trâng tráo
Anh hãy đi...
Để nghe cát bụi hát thơ mình!

0 Nhận xét :
Post a Comment
<< Home