LEDMINH 'S HOME

Monday, July 02, 2007

Tạ lỗi

Mẹ khóc làm gì cho ướt tháng ba

Con mười chín tuổi chưa bao giờ khôn lớn

Bỏ lại phía sau

Mẹ và tuổi thơ

Và mắt mùa thu cay khói bếp mỗi chiều

Nỗi nhớ mỗi lần nhắc con thêm yêu

Phố phường đánh cắp con

Văn chương đánh cắp con

Chỉ có dại khờ là trả về cho mẹ

Chỉ có nỗi buồn là trả về cho mẹ

Mỗi tháng ba vừa hé ngoài thềm

Mẹ khóc lặng với loài hoa bạc mệnh

Ôi! Tháng ba lên thác xuống gềnh

Con lên cao lại thèm ngả xuống vòng tay mẹ

Những danh tiếng bỏ đi

Những hảo huyền bỏ đi

Những viễn vông không trang phục được gì

Vứt bỏ hết con trở về với mẹ

Chân đất đầu trần tình yêu thơ trẻ

Con là con, không thể dối lừa

Thôi mẹ đừng nhắc chuyện ngày xưa

Con mười chín tuổi chưa bao giờ khôn lớn.

Bình Nguyên Trang

Wednesday, June 06, 2007

Dép guốc tuổi thơ

Ta ghen với nắng hôn nóc phố
Lá bàng đỏ lịm đến điếng lòng
Cỏ dại hồn nhên cười với gió
Bỏ mặc ta ngồi với mênh mông

Mẹ thường nhắc nhở còn bé lắm
Ta giật mình với tuổi hai mươi
Này hoa, này sỏi, này lối cũ
Em chạy trốn ta hả trò chơi

Người thắt chiếc nơ cho quá khứ
Ta cười đau quặn giấc ngủ ngoan
Ừ thôi, ta yêu nhau đi nhé
Ngoái lại thương gì những ô quan

Nhạc công dế ngày xưa đâu đó
Kỷ niệm cào đến xước da rồi
Với chân trần ta làm người lớn
Gọi thầm dép guốc tuổi thơ ơi!

Tuesday, May 15, 2007

MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ

Bùi Sim Sim


Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này - em biết, một mình em...

Wednesday, January 17, 2007

Vài bài thơ hay

GIÁ NHƯ

Giá như em đừng đến thăm tôi
Chắc chiều nay tôi không buồn đến thế
Khi em nói tình yêu là không thể
Rồi ra về mặc tôi với cô đơn

Giá như tôi đừng biết thì hơn
Rằng trái tim em đã thuộc về kẻ khác
Rằng... tôi đã vô tình đánh mất
Trái tim mình trong trái tim em

Thôi cũng đừng suy nghĩ gì hơn
Những giá như đều là không thể
Dẫu biết trước tôi vẫn là như thế
Không vay mượn tim ai lấp khoảng trống tim người...

-----------------------------

Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Lời hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Ôi nỗi nhớ có bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

"Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi,
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
"Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy"
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy tóc chớ bạc thêm

Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

Em đã yêu anh, anh đã xa rời
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên.

HOÀNG NHUẬN CẦM

-------------------

Em sẽ đến ...
Lam Điền

Em không đến bên anh lúc buồn
Nỗi buồn nào rồi cũng qua đi
Lời an ủi sẽ trở thành vô nghĩa

Em sẽ không đến đâu nếu anh lạnh giá
Bởi trái tim dẫu có cháy bùng như lửa
Rồi cũng có ngày lửa tàn

Em không thể theo bước chân lang thang
Khi anh cô đơn một mình trên phố vắng
Lỡ đâu phố có thêm người

Bởi tình yêu không giản đơn là những nụ cười
Nên em không đến đâu nếu anh hạnh phúc

Chỉ khi nào người đàn ông trong anh bật khóc
Em sẽ đến
Để thấm những giọt tâm hồn trên đôi mắt của anh

Wednesday, January 10, 2007

Thất tình ca

Yêu em là chuyện tình cờ
Mất em thêm một tình cờ thứ hai
Cả ngày ngồi nhậu lai rai
Thấy ta xứng đáng được hai tình cờ

Mừng ta còn được thất tình
Y như thuở mới vươn mình mười lăm
Bây giờ , thơ thế dao găm
Đâm em chí tử , đâm nhầm cả ta
Bất tài nên chỉ làm thơ
Làm thơ trị bệnh vu vơ thất tình
Xơ rơ nhớ bóng nhớ hình
Cho thơ lãnh đủ trăm hình phạt em
Lâu nay thân mật nói cười
Đi về coi bộ ngọt bùi thiết tha
Không ngờ ta chỉ là hoa
Cho em làm dáng kiêu sa một thời
Để coi cái bệnh thất tình
Đang đà tái phát hành mình ra sao
Bây giờ bản lĩnh đã cao
Cùng lắm như thuở dật dờ biêt yêu
Đời ta rực rỡ mấy thời
Ở truồng , cắp sách , chơi bời , yêu em
Trội hơn bốn thuở kể trên
Thất tình lộng lẫy chênh vênh một thời
Được thêm một chuyến thất tình
Cảm ơn em lượng sức mình bỏ ta
Thế là vườn tược thi ca
Sum xuê thêm nụ xót xa tuyệt vời
Thất tình quả thật mau già
Ta trông ta chẳng giống ta chút nào
Giống y một gã côn đồ
Muốn nhai muốn nuốt em vào trái tim
Đêm nay em ngủ một mình
Còn ta vẫn ngủ với hình bóng em
Quờ tay ôm cái gối mềm
Mê man hôn cánh tay mình mê man
Em cười cợt đã đời chưa
Tự nhiên tiếp tục , chẳng ăn thua gì
Vui em ở , buồn em đi
Lòng ta chẳng sứt mẻ gì bóng em

Saturday, December 02, 2006

Thôi em ạ !

Có một buổi em cùng anh hò hẹn
Không răng long ít nhất cũng bạc đầu
Rồi một buổi em đột nhiên lỗi hẹn
Để anh buồn bãi bể với nương dâu

Nay vô cớ em chạnh lòng quay lại
Chưa kịp mừng anh đã vội phân vân
Tình vẫn thế nhưng lòng đầy hoảng sợ
Tảng đá kia không nỡ vấp hai lần

Trái tim nhỏ ai đành lòng đặt cược
Tình đã thua là thua trắng hai tay
Thôi em ạ cuộc này may rủi lắm
Thà riêng anh thui thủi ở nơi này

Monday, November 06, 2006

Thơ về Trịnh Công Sơn

Cát bụi ...

( Cảm tác từ nhạc Trịnh Công Sơn ...)

Có sống qua một kiếp trần ai
Mới thấm được nỗi mệt nhoài cát bụi
Có sống hết kiếp nhân gian tàn lụi
Mới hiểu vì sao rừng núi cúi gục đầu

Có ngồi đò ngắm đáy sông sâu
Mới hiểu nỗi đau Trương Chi ngày ấy
Có nghe tiếng bốn dây sầu run rẩy
Mới thương thân Kiều một kiếp long đong

Có ngắm lê tuôn từ đá chảy ròng
Mới thương Vọng Phu chờ chồng tha thiết
Có ngắm giếng sâu giữa Loa thành bất diệt
Mới hiểu tình yêu lầm lỡ Mỵ Châu

Có nhìn luỹ tre , ngắm những hàng cau
Mới yêu quê hương thanh bình , yên ả
Có sống với mái tranh nghèo rơm rạ
Mới thương người dân lam lũ , khổ nghèo

Có viết một đời chuyện ấy - Tình yêu
Mới lắng đọng biết bao điều đáng nói
Có sống giữa bao trái ngang , lừa dối
Mới nếm cho mình mật đắng trong đời

Có theo thuyền rong ruổi xa khơi
Mới hiểu tình yêu muôn đời của biển
Có mải ngắm cánh chim trời bay liệng
Mới mơ tung hoành một kiếp vẫy vùng

Có ngắm lá vàng rơi giữa không trung
Mới thấy xót xa kiếp người ngắn ngủi
Một phút vu vơ biến thành cát bụi
Trăm năm qua rồi , sỏi đá lặng câm .


20.2.1997

Votrungh@

----------------------------------------

Nhịp điệu ....

( Sông cạn , đá mòn ... Làm sao ta gặp được nhau ? )

Tôi đi bằng một - hai - ba
Còn em bước giữa " tình là tình tang "
Cùng là con đường cái quan
Em bước chậm , tôi vội vàng rảo chân

Biết là đông chuyển sang xuân
Biết là con tạo xoay vần không thôi

Luỹ tre làng mấy hôm rồi
Con cò trắng chẳng sang chơi bên này ...

26.12.2001

Votrungh@

------------------------------------------------

KHÔNG TÊN 97
( Viếng Trịnh Công Sơn )

Nén nhang thơ
Xin thắp giữa tim mình
Cho cháy hết những bụi trần
Khóc anh trong trăm nghìn ý nhạc.

Trái đất cả khi có anh và không có anh
Vẫn ầm vang tiếng bom, tiếng đạn
Thành phố của " Trăm năm cô đơn "
Ngổn ngang đầy xác chết
Và Blao hôm nay tuy không còn đại bác
Nhưng những con sóng ngầm như ý nhạc vẫn gầm gừ đêm đêm...

Tôi cũng học người đời tung hô anh
Nhưng thấy mình chẳng khác chi anh Hề chống gậy
Chỉ đến khi tự mình sống trong tình thơ anh để lại
Mới hay lòng đã trút những chiêm bao.

Anh ra đi...
Cuộc trở về với thế hệ mai sau.
Cho hôm nay run rút bờ môi bao người tiếc nuối.
Vẫn biết trăm năm là cát bụi
Sao tôi nghe lòng chẳng vô thường...

Khúc thơ này xin hoá bụi tâm hương
Khóc anh
Khóc mình
Và khóc đời xiêu vẹo.
Trịnh Công Sơn ơi!
Một cõi đi về giữa cuộc đời trâng tráo
Anh hãy đi...
Để nghe cát bụi hát thơ mình!

Quan_Di_Ngo