LEDMINH 'S HOME

Friday, January 20, 2006

Mệt quá !

Cả ngày hôm nay mệt đứ đừ, mệt nhưng mà vui, vì cuối cùng mình cũng thực hiện được điều mình mong ước lâu nay.
Tết nhất mà sao chẳng thấy không khí tết đâu, bao nhiêu là chuyện phải lo, phải suy nghĩ.
Thôi ráng lên, cái tết cuối cùng của cuộc đời sinh viên, sang năm chẳng còn cơ hội mà nghỉ Tết lầy lội như vầy đâu.

Thursday, January 19, 2006

Thoát nợ roài

Mọi chuyện diễn ra nhẹ nhàng hơn mình nghĩ, hehe
Có ai ngờ đâu là nó lại thuận lợi như thế này, vậy mà trước đó mình cứ nghĩ linh tinh, nghĩ ra tất cả những tình huống khủng khiếp nhất có thể xảy ra, ai dè . . .
Ba mẹ lại còn ủng hộ mình, hùa theo phe mình nữa mới ghê.
Qua chuyện này mới thấy là ứng xử đúng cách là cả một nghệ thuật, mình còn phải học nhiều, cách hay nhất là gợi mở vấn đề rồi để cho người ta nói thì tốt hơn là để tự mình nói ra, cái này người ta bảo là "gài vô thế" đó mà, hehe, mai mốt còn phải ứng dụng trò này dài dài.
Kể ra thì tối nay mình gài cũng hay thiệt, nhưng mà thôi, không nói nhiều trên đây, không thôi tai vách mạch rừng, nói xấu người khác không nên nói nhiều, giấy trắng mực đen khó chối lắm hehe

Saturday, January 07, 2006

Con trai không được khóc

Con trai không được khóc, không có quyền khóc, nhưng sao bây giờ mình muốn khóc quá, khóc một trận thật lớn để giải tỏa tất cả những gì trong lòng. Hôm nay đọc xong bài viết đó tự nhiên thấy mắt mình cay cay, theo cách nói của một cô bé mình quen trên diễn đàn thì đó chỉ là "bụi thôi mà", ừ chỉ là một hạt bụi nho nhỏ của cuộc đời bất chợt bay thôi mà, rồi sau này đường đời còn dài, còn bao nhiêu hạt bụi lớn hơn sẽ đến với mình ? Nhưng sao mắt vẫn cứ cay cay . . .

Bây giờ mình mới phát hiện ra, tâm hồn mình vẫn còn mềm yếu lắm, không mạnh mẽ như trước giờ mình vẫn tưởng đâu, mà cũng lạ là sao mình lại có thể che giấu cảm xúc giỏi đến như vậy nhỉ ?

Cám ơn em đã dạy cho anh một bài học đáng giá về cuộc sống. Anh là một người "ham vui", lúc nào cũng thích bạn bè, thích sự vui vẻ, thoải mái, ồn ào, nhưng tận sâu thẳm tâm hồn anh, bao giờ anh cũng nhớ về quá khứ, nhớ về một tuổi thơ êm đềm, đầy màu hồng và ấm áp, một tuổi thơ có quá nhiều kỷ niệm bên cha mẹ, bạn bè, anh em, những thứ mà hiện thời anh thấy mình đã mất đi khá nhiều, cái thời mà anh có thể gây ra bất kỳ chuyện động trời nào rồi cứ để đó cho bố mẹ giải quyết vì đơn giản "nó là con nít mà", cái thời mà mỗi khi phạm lỗi anh chỉ chịu 2 hình phạt duy nhất : một là ăn đòn hai là quay mặt vào tường, cái thời mà anh có thể nhào vào đánh nhau với bất kỳ thằng nào "thấy ghét" mà không sợ bất kỳ hệ quả nào sau này, cái thời mà anh em chọc phá nhau mà chẳng sợ đứa nào giận

Anh không muốn mình lớn lên, không muốn mình trưởng thành, bởi vậy nên anh rất thích bộ phim PeterPan, nơi đó có một vùng đất Neverland, nơi mà những đứa trẻ sẽ không bao giờ lớn.

Cũng chính bởi điều đó mà anh không chấp nhận sự thay đổi, không muốn sự thay đổi cho dù cuộc sống sẽ mãi mãi là như vậy.

Thôi thì, tạm biệt em, à không vĩnh biệt em nhé, mãi mãi !

Em sẽ mãi mãi sống trong những hồi ức đẹp đẽ về một tuổi thơ êm đềm của anh.

Viết xong bất chợt thấy lòng mình nhẹ tênh . . .

Friday, January 06, 2006

Lại một ngày mới . . .

Một ngày mới nữa lại sắp bắt đầu, sau khi mình tỉnh dậy . . .
Ngày từng ngày trôi qua, hình như mình đang lãng phí thời gian, hay ít ra là chính mình cảm thấy như vậy ?
Cuộc sống là món quà của thượng đế mà mỗi con người chỉ được nhận có một lần, mình đã phí phạm nó ?
Thật ra thì chẳng có thượng đế nào cả, mình đang có lỗi với chính bản thân mình.
Mâu thuẫn, quá nhiều mâu thuẫn, trong con người mình đầy mâu thuẫn ! Hồi xưa học triết còn nhớ rằng là một khi mâu thuẫn đạt đến đỉnh điểm nó sẽ bùng nổ trở thành thời kỳ quá độ để đưa trở lại về một trạng thái cân bằng mới. Mình đang sắp sửa đi vào thời kỳ quá độ à ?