LEDMINH 'S HOME

Monday, May 29, 2006

Huyền Thoại Trong Tay

Ngày xưa Trọng Thủy nắm tay Mỵ Châu thế nào?
Mà Cổ Loa chìm trong dâu bể
Con gái ngàn năm vẫn khờ dại thế,
Hóa kiếp ngọc trai còn đau đáu một cuộc tình.

Người ta có thể cầm tay nhau băng qua cuộc tử sinh,
hoặc có thể mất nhau vì nắm tay không đủ chặt,
Khi Opether cố giữ người yêu đừng tan biến mất
Mở tay ra chỉ còn thấy một chút hư không.

Có một lần sau tất cả những chờ mong,
Anh đã nắm tay em đặt tình yêu vào đó.
kể từ đó Promether mang lửa.
Xuống trần gian sưởi ấm trái tim người.

Em lang thang suốt một cuộc đời
Lạnh như mùa đông vô tình như gió
Vẫn rải lông ngỗng bằng lá thu rực đỏ
Để nhớ đường về tìm lại một bàn tay!

Tuesday, May 09, 2006

Không đề

Bất ngờ hôm nay online lại tìm thấy một nơi tập hợp những bài viết của HHT ngày xưa, post lên đây để giữ lại đọc sau này.

Em có còn cái vỏ ốc ngày xưa.
Mỗi lần nhớ ghé tai nghe biển hát.
Kỉ niệm là những lâu đài cát,
Sóng rập rình cuốn trôi

Em có còn nhớ biển và tôi
Đêm Hạ Long chúng mình ngồi với biển
Nghe con sóng thì thầm kể chuyện
Lần đầu hơi ấm một bàn tay...

Tôi lại về phố biển chiều nay,
Biển lặp lại những lời tình ca cũ,
Tôi lặng lẽ chìa tay mình cho gió
Gió dắt em về chốn nao

Nắng khoanh tròn dấu lặng xanh xao
Tên em mờ, gió xóa đi rồi sóng
Giữa chúng mình bây giờ là biển rộng.
Tôi dã tràng se những vần thơ

Còn đây là bài trả lời :

"Em không còn giữ cái vỏ ốc ngày xưa
Dẫu nhớ lắm không thể nghe biển hát
Sóng cuốn trôi những lâu đài cát
Tuổi thơ em xa rồi...

Em vẫn cồn cào nhớ biển đó thôi
Những lời gan ruột chỉ đại dương mới hiểu
Biết ở nơi xa một người thấy thiếu
Tay nắm tay mình cứ ngỡ gần nhau.

Không có dịp trở về nơi bãi cát trắng phau
Gió đưa em về nơi sông Hồng quê nội
Sông đỏ mặt cho một thời nông nổi
Em xây lâu đài và khẽ gọi: Biển ơi!

Dẫu không về phố biển chiều nay
Nghe trong tim mình rì rào sóng vỗ
Trăm niềm thương gom thành nỗi nhớ
Con sóng sông Hồng tìm về với biển khơi.

Tên em giờ đây sóng xóa đi rồi
Em viết tên anh trong ngàn con sóng
Giữa chúng mình bây giờ là biển rộng
Sóng bờ em xô dạt tới bờ anh."

Thơ nhắn nhủ

Em cứ khóc đã đời đi em nhé
Bao buồn vui đổ lỗi tại tuổi mình
Lòng sẽ lại tinh khôi như nắng mới
Phía mây mờ sẽ mọc một bình mình

Em cứ giận đã đời đi thật đấy
Để người ta biết lỗi sẽ làm lành
Nếu chỉ sống những ngày bình lặng quá
Thì cuộc đời chắc hẳn sẽ buồn tênh

Em cứ tiếc đã đời đi em nhé
Tháng ngày qua dẫu đi mãi chẳng về
Tiếc để sống hết mình hơn thế
Xưa cũ là chốn thương mến chở che

Nào em cứ nhớ đã đời đi em nhé
Thật vô tâm nếu quên lãng mọi điều
Rồi em sẽ thấy lòng mình hạnh phúc
Bởi có nhiều kỷ niệm để thương yêu

Và cứ khóc, cứ hờn mong nhớ tiếc
Những buồn vui, những xúc cảm rất người
Hãy tin rằng ngày mai tha thiết lắm
Tự tim mình hoa trái sẽ sinh sôi........

Saturday, May 06, 2006

Bạn cũ

Tôi gọi người ấy là bạn cũ
Của cơn mưa mát đến bây giờ
Chiếc lá ấy xanh trong mùa thu ấy
Biết một người vạch cát nghĩ lơ vơ

Bạn cũ gọi tôi là bạn cũ
Rồi cười rồi bất chợt lặng im
Có phải tôi lại 17 tuổi
Chôn chân đợi người ấy đến tìm?

Chúng tôi với chúng tôi là bạn cũ
Phía trời xa mây trắng rủ nhau về
Sân trường ấy nắng trong bài thơ ấy
...............