LEDMINH 'S HOME

Thursday, October 06, 2005

Nàng Tiên Cá

Tự nhiên hôm nay tìm lại được bài Nàng Tiên Cá, hồi đó mình khoái lắm mà bị xóa mất tiêu, làm tiếc hùi hụi.

Phút cuối cùng
Em chẳng nói gì đâu
Chẳng thể nào nói được
Trái tim hồng sắp tan thành bọt nước
Thế là xong, biển lại đón em rồi

Ở đằng kia rạng đông đã mỉm cười
Anh thức dậy mà em không còn nữa
Biển vỡ ra như lòng em đã vỡ
Sóng đớn đau cuộn dậy đón em vào

Hạnh phúc đắng cay và hạnh phúc ngọt ngào
Em xin nhận những gì cay đắng nhất
Để giữ lại một tình yêu không mất
Gió lành ơi hôn anh hộ cho em

Em biết rằng không thể nói gì thêm
Khi tất cả chỉ còn là vực mặn
Trước mắt em ánh bình minh vụt tắt
Mặt trời của em sóng dưới đáy mồ sâu

Chẳng tượng đài nào nói hộ được em đâu
Khi trái tim anh còn chưa biết tới
Không ai tạc được nỗi đau nhức nhối
Tháng năm không xoa cho em dịu bớt thương lòng

Em đến với anh không một chút ngập ngừng
Và ra đi cũng không hề ân hận
Giọt nước mắt em tan vào biển mặn
Quên em đi, đừng vương vấn vì em

Ẹm chết đi tình yêu vẫn lớn lên
Vẫn sống mãi, vẫn dành cho anh mãi
Và nếu suốt đời em chưa nói
Biển sẽ thay em, sóng sẽ hát muôn đời

Sunday, October 02, 2005

Chán quá !

Chưa bao giờ mình nhận được những gì đúng với công sức mình bỏ ra
Có lẽ mình không hợp với ngành Y.
Nói mãi nói hoài mà vẫn thế thôi, chán ghê !

Phải đến nghìn năm

PhảI đến nghìn năm núi mớI nhận ra mình vẫn còn là núi
PhảI nghìn năm nữa biển mớI nhận ra chẳng thiếu núi được đâu
Dẫu thờI gian có xoá nhoà đi bao nhiêu tên tuổI
Còn chung chiêng đá núi bạc đầu !

PhảI đến nghìn năm giọt nước mắt tình yêu mớI trở thành câu ca dao gừng cay muốI mặn
Thành muôn nỗI ngọt bùi ông bà mình gửI lạI cho nhau
Biển mênh mông vẫn có ngày biển lặng
Ai dám bảo tình yêu không có trong những đợt sóng trào ?

PhảI đến nghìn năm những dây trầu mớI quyện lấy thân cau
Trai gái trao nhau lá trầu cổ tích
Trai gái chờ nhau dướI con đường tĩnh mịch
Nào hay đâu trăng rụng dướI chân mình

PhảI đến nghìn năm dòng sông mớI hay mình vẫn còn trăn trở
NgườI bên này sông – ngườI bên kia sông
Làm sao gửI nụ cườI xa vợI ?
Thôi cứ đợI cho đến ngày ta yêu nhau bằng phù sa bồI đắp bến bờ

PhảI đến nghìn năm đất mớI nhận ra mình vẫn còn là đất
PhảI nghìn năm nữa bầu trờI mớI nhận ra chỉ có xanh
mớI gọI bầu trờI
PhảI đến nghìn năm trong chiều sâu nỗI nhớ
Tình yêu mớI hoá thân thành những cuộc đờI !