LEDMINH 'S HOME

Monday, July 02, 2007

Tạ lỗi

Mẹ khóc làm gì cho ướt tháng ba

Con mười chín tuổi chưa bao giờ khôn lớn

Bỏ lại phía sau

Mẹ và tuổi thơ

Và mắt mùa thu cay khói bếp mỗi chiều

Nỗi nhớ mỗi lần nhắc con thêm yêu

Phố phường đánh cắp con

Văn chương đánh cắp con

Chỉ có dại khờ là trả về cho mẹ

Chỉ có nỗi buồn là trả về cho mẹ

Mỗi tháng ba vừa hé ngoài thềm

Mẹ khóc lặng với loài hoa bạc mệnh

Ôi! Tháng ba lên thác xuống gềnh

Con lên cao lại thèm ngả xuống vòng tay mẹ

Những danh tiếng bỏ đi

Những hảo huyền bỏ đi

Những viễn vông không trang phục được gì

Vứt bỏ hết con trở về với mẹ

Chân đất đầu trần tình yêu thơ trẻ

Con là con, không thể dối lừa

Thôi mẹ đừng nhắc chuyện ngày xưa

Con mười chín tuổi chưa bao giờ khôn lớn.

Bình Nguyên Trang